Menu

Nếu như bạn thực sự mong muốn tạo cho con 1 nền tảng kiên cố, vững chắc để chúng tiếp tục xây dựng,  đặt lên các viên gạch ước mơ hãy dạy chúng nhận biết được trách nhiệm và không trốn tránh và sợ hai lúc mắc phải sai lầm.

Cậu con trai nhà tôi đang chơi đùa thì bỗng dưng bị ngã, đầu đập vào cạnh lan can cầu thang. Con khóc toáng lên và liên tục gọi mẹ. Tôi ở đang nấu ăn ở trong bếp vội vàng chạy ra thấy trán con bị sưng vù một cục to đùng tôi liền bảo con tự đứng dậy. Nó không đứng dậy mà nhất định đòi mình phải đánh lại cầu thang mới chịu.

Tôi hỏi con rằng: Vì sao con lại muốn mẹ đánh lan can cầu thang?

Con tôi trả lời ngay: Đập đầu cái lan can cầu thang đập đầu con!

Dạy trẻ phải biết chịu trách nhiệm với việc mình làm

Tôi ngồi xuống cạnh con, bảo con hãy bình tĩnh và nói: Mẹ thấy, con mới là người phải xin lỗi nó chứ! Bới cái lan can cầu thang này, hôm qua nó vẫn đứng đây nhưng ngày hôm nay nó vẫn đứng đây và về sau nó cũng vẫn đứng nguyên vị trí này. Chỉ có con là hay chạy nhảy và chơi đùa xung quanh nó thôi. Chính con là người lao vào lan can chứ không phải lan can lao vào con. Con đau thế nào thì lan can cầu thang đau như thế. Con làm cho nó thì con phải xin lỗi nó đii! Sau khi nghe mẹ nói 1 hồi, cậu ta nín khóc, đứng dậy và bó tay:

Đã rất nhiều lần tôi góp ý cho người lớn trong gia đình về việc phải dạy trẻ sống có trách nhiệm khi bản thân mắc lỗi thay vì đổ lỗi cho các đồ dùng vô tri vô giác. Nhưng tình trạng này diễn ra thường xuyên bởi có nhiều bậc cha mẹ cho rằng: “trẻ con thì biết cái gì cơ chứ? Dỗ làm sao cho con nín khóc để đỡ là được!”.

Đây là 1 quan niệm hoàn toàn sai lầm khi dạy. Chính từ các cách xử lý tình huống như thế này, người lớn đã gián tiếp gieo vào đầu trẻ tinh thần về sự sợ hãi, không chịu trách nhiệm khi bản thân mắc sai lầm.

Chúng không dám nhận bổn phận vì những gì mình đã gây ra, thay vào ấy, chúng đổ lỗi và giấu giếm cho người khác. Hãy hình dung, con bạn mỗi khi nó bị ngã, bạn lại hấp tấp chạy lại đỡ nó lên rồi thoa xuýt và đánh bàn, đánh ghế, lan can còn khi con bị bỏng, bạn lại đánh phích nước, đánh nồi canh… dần dần theo thời gian cứ thế bản thân đứa trẻ sẽ hình thành tính cách các việc nó ngã không phải là do nó mà là các vật khác. Các đứa trẻ sợ sai, thích đổ lỗi sẽ trở thành thói quen và biến chúng thành những đứa trẻ khôn lỏi và ích kỷ.

Hãy để trẻ tự lớn, tự lập trong mọi tình huống

Chúng sống theo lối mòn xấu thì ta đậy lại còn đẹp đẽ phô ravà thấm nhuần lối tư duy sợ và giấu dốt, ngại thay đổi bản thân. Lâu dần, khi trưởng thành, chúng không phát triển, ngại thu nhận thêm các quan điểm phê bình và bản thân cũng không có nhiều cơ hội để nâng cao, mở rộng tầm mắt. Chính vì vậy, bạn thực sự muốn tạo cho con một nền tảng vững chắc, để chúng đặt lên những viên gạch và xây thành một tòa nhà cao ngút, hãy dạy chúng trách nhiệm và không bị ám ảnh mỗi lúc mắc sai lầm.

Đối mặt khó khăn do kẻ khác gây ra không khó bằng đối mặt với yếu điểm và bảo thủ của chính mình. Tự chủ sẽ đi đôi với tự chịu là điều cần thiết mà bất cứ ai cũng phải hiểu ngay từ khi còn là một đứa trẻ thì mới có khả năng tự lập khi lớn lến. Việc đổ lỗi chỉ có tác dụng làm dịu cơn tức giận và giảm đau tức thì, nhìn thẳng vào sự thực, thừa nhận mới chữa dứt điểm được vết thương đang mưng mủ bên trong máu thịt. Cũng giống như việc chúng ta dùng quá nhiều thuốc giảm đau dễ dẫn tới phụ thuộc vào nó và tự làm cho sức chịu đau của bản thân dần kém đi!

Người lớn chính là tấm gương cho trẻ nhỏ, sẽ chẳng có một đứa trẻ nào lại ngoan ngoãn, hiểu biết lẽ đời nếu như cha mẹ chỉ mải kiếm tiền, lo cho bản thân, sa đà vào Soi kèo nhà cái, cá cược bóng đá, cờ bạc. Hãy dành thời gian chăm sóc con cái, dạy bảo chúng những điều hay lẽ phải.

Hãy dạy trẻ có trách nhiệm và đối mặt với sai lầm của bản thân
Rate this post